Monday, 8 August 2016

Hà cớ gì các thủ tướng cứ xin chữ Vũ quốc sư?

Đoạn dưới đây chép của Bùi Hoàng Tám:
(http://trannhuong.net/tin-tuc-41369/chuyen-cu-vu-khieu-tang-cau-doi.vhtm)
*****************************************************

Cách đây mấy năm, cụ đã từng tặng hai đôi câu đối cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với những dòng chữ đầy kính trọng:
“Kính tặng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, lá cờ đầu của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc”
“Ái Quốc Thân Dân, Một Tấm Trung Can Trời Phật Tỏ.
Hùng Tâm Tráng Chí, Ngàn Thu Sự Nghiệp Núi Sông Ghi”.
Câu đói thứ hai, cụ viết: “Kính tặng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đầy đủ tài năng, trí tuệ và tâm huyết trên cả lĩnh vực nội trị và ngoại giao”.
“Nội Trị Anh Minh, Giữ Vững Sơn Hà Cho Vạn Đại
Ngoại Giao Chính Nghĩa, Kết Thân Bằng Hữu Khắp Năm Châu”
.
Gần đây, cụ lại tặng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc:
"Tể tướng giáng trần, chí tráng tâm hùng Xuân mãi mãi;
Anh hùng nhập thế, dân an quốc thái Phúc vô biên".


 **********************************************

Phu Đổ Rác nhận thấy chuyện Khiêu dốt chữ và hay nịnh không có gì mới lạ. Chuyện không mới nhưng vẫn lạ là chuyện các tể tướng cứ đến xin sấm của trạng Vũ. Các ngài muốn phát ra tín hiệu gì, thông điệp gì, cho ai? Phải chăng các ngài muốn quần thần noi gương Vũ Khiêu đời đời ăn lộc nước? Hay các ngài chỉ muốn bày tỏ lòng trung tín, lập trường kiên định của chính các ngài?


Thursday, 4 August 2016

Đảng ta liêm khiết từ trên xuống dưới

Tổng bí thư vừa được thủ tướng khen là vô cùng liêm khiết.
(http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/thu-tuong-tong-bi-thu-la-can-bo-vo-cung-liem-khiet-201608031129056.htm)

Thật ra thì Đảng ta ai cũng liêm khiết. 



Muốn không liêm khiết, phải có ghế. Muốn có ghế phải là đảng viên. Người vào Đảng ai cũng liêm khiết là vì vậy.




Sau đó chỉ có một bộ phận thoái hóa, không liêm khiết nữa.
 

Nhưng tất cả những thằng mắc tội không liêm khiết đều bị khai trừ khỏi Đảng trước khi ra tòa. Nhờ vậy những thằng lãnh án vì tội không liêm khiết đều là người ngoài Đảng. Không có ai là đảng viên phải ngồi tù vì tội không liêm khiết.

Wednesday, 3 August 2016

Thực hư chuyện bộ đội đòi bắn dân

Theo một nguồn tin chưa được xác nhận chính thức, thiếu tướng Võ Trọng Hệ, tư lệnh quân đoàn IV, em ruột thượng tướng Võ Trọng Việt, đã tiết lộ danh tính, chức vụ, cấp bậc của người sút súng dọa dân ngày 31/7 vừa qua là tham mưu phó quân đoàn, thượng tá Phùng Quang Thế, cháu ruột đại tướng Phùng Quang Thanh. Nguồn tin này cũng cho biết ông Thế là thượng tá trẻ nhất Quân Đội Nhân Dân Việt Nam khi được phong năm 2014.

Trong một lần làm việc với báo chí, tướng Võ Trọng Hệ cho biết ông không hề dựa vào tướng Việt.

(www.nguoiduatin.vn/toi-khong-he-dua-vao-trung-tuong-anh-toi-a27401.html)

Trong nay mai chắc chắn chúng ta sẽ được biết là thượng tá Thế hoàn toàn không dựa / không hoàn toàn dựa / không dựa hoàn toàn / toàn dựa không hoàn... vào tướng Thanh.

Friday, 29 July 2016

Bãi Rác phỏng vấn nhà báo Bình Lê, giám đốc trung tâm tin tức mình đài Vê Tê Tái

Phu Bãi Rác: Trước hết xin cảm ơn chị Bình Lê đã dành cho Bãi Rác buổi tiếp xúc hôm nay. Trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng hiện nay, sự ưu ái của chị dành cho Bãi Rác khiến chúng tôi hết sức xúc động, thật sự không tin nổi là chị say yes

Bình Lê: Không có chi, anh ạ. Anh gửi e-mail xin hẹn qua ông lãnh sự danh dự Việt Nam ở xứ Li Kì là đúng đường đúng lối đấy ạ. Anh cần gặp tổng thống Xi Ri thì cũng chỉ cần e-mail nhờ ông ấy là xong.


Phu Bãi Rác: Thật thế ạ? Thế thì hay quá.


Bình Lê: Vâng, ông lãnh sự đó có rất nhiều mối quan hệ, quen biết rộng. Nếu anh muốn đi chơi Xi Ri, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ một chuyến thì bảo ông ấy gửi cho anh một cái mail xác nhận là đã xin hẹn được với tổng thống nước đó rồi cầm cái mail về vẽ ra một cái dự án, là xong. Chừng nào đến nơi anh chơi chán rồi gọi điện khẩn cấp về đài bảo "Nguy hiểm quá! Nguy hiểm quá! Tình hình biến chuyển rất nhanh..." hay "Tổng thống thay đổi kế hoạch vào giờ chót, không muốn gặp nhà báo nữa".... Sang hơn nữa thì anh có thể bảo là nhà báo không muốn gặp tổng thống!
 
Phu Bãi Rác: Dễ ăn thế a chị?
Bình Lê: Ở đài Vê Tê Tái chúng tôi toàn làm thế. Làm xong còn được khen thưởng.

Phu Bãi Rác: Làm thô thiển quá chúng chửi chết.
Bình Lê: Chửi thì tôi không trả lời. Góp ý ôn tồn thì tôi mới trả lời.

Phu Bãi Rác: Tiền thuế của dân tiêu vào việc trời ơi mà sao không cho họ chửi hả chị?
Bình Lê: Tiền của đài chứ tiền thuế nào của dân? Tổng giám đốc đài ký duyệt chứ dân nào ký?

Phu Bãi Rác: Vâng, đúng vậy. Nhưng tiền nào thì cũng là tiền. Sao chị không dùng tiền đó cho vụ cá chết Vũng Áng hay ngư dân ta ra Hoàng Sa bị Trung Quốc ức hiếp thế nào mà lại vung vào một chỗ không ai biết là ở đâu?
Bình Lê: Thì cũng như anh đấy. Sao anh lại đi kiếm Bình Lê mà không ra Hoàng Sa? Chuyện chi tiêu cho ai vào mục đích gì là chương trình riêng của mỗi đài. Nói ra thì dài lắm. Nhưng nghĩ kỹ thì... sang Xi Ri cũng là vì Hoàng Sa, Trường Sa đấy.

Phu Bãi Rác: Xin chị giảng rõ hơn ý này.

Bình Lê: Thế này nhé. Xi Ri đang có chiến tranh, đúng không? Có ghê rợn không? Có. Thế thì bạn xem đài có muốn yêu Hoàng Sa, Trường Sa đến mức như thế không? Không. Vì cuộc chiến nào cũng là ghê rợn, bất kể đó là thứ chiến tranh gì.

Phu Bãi Rác: Á à.... Tuyệt. Nhưng sao xem Ký Sự Xi Ri người ta không có cảm giác ghê sợ mà chỉ thấy buồn cười?
Bình Lê: Buồn cười thế nào cơ chứ? Gạch đá đổ nát nhiều như thế không đủ ghê sợ sao? Những câu chuyện đã xảy ra cho người dân lành không đủ kinh hoàng sao?

Phu Bãi Rác: Người ta buồn cười vì không thấy hòn tên mũi đạn ở đâu cả mà chị lại sợ vãi cả linh hồn. Người ta không nhìn thấy, không cảm được nỗi khốn khổ của người dân ở đó mà chỉ nhìn thấy... chị. Xin hỏi: chị có phải là nhân vật chính của bộ phim không?
Bình Lê: Không. Vì tôi không diễn. Phim không có kịch bản, không có trang phục, không có diễn viên, không có gì hết. Tôi thừa nhận là đoàn chúng tôi thiếu tính chuyên nghiệp. Kiểu như anh đi du lịch Xinh-ga-po hay Mã Lai, xuống máy bay, thuê xe đi vòng vòng mấy ngày với một cái máy quay. Lia được chỗ nào thì lia, thế thôi. Sau đó mình ráp lại thành cái ký sự.

Phu Bãi Rác: Có người nói rằng Ký Sự Xi Ri có nhiều điểm giống với một cờ líp của Nga năm 2014.
Bình Lê: Đó là những người chửi tôi ở các trang mạng vớ vẩn. Đã là chửi thì tôi không trả lời. Nhưng nếu đúng là có sự trùng hợp như vậy thì chỉ có thể nói là những tư tưởng lớn gặp nhau, anh ạ. Nhưng tôi tin là nếu có sự trùng hợp thì cũng không thể trùng hợp hoàn toàn. Ký Sự Xi Ri có rất nhiều điểm không giống ai trong giới làm phóng sự.

Phu Bãi Rác: Theo chị, người ta chửi vì lý do gì? Có phải vì chất lượng của Ký Sự Xi Ri không xứng với đồng tiền bát gạo?
Bình Lê: Không phải anh ạ. Rất nhiều người like Ký Sự Xi Ri đấy chứ, nhiều gấp năm lần số người dislike. Cái số dislike là bọn tiêu cực từng bị tôi tố cáo nên chúng nó ghét tôi, cố tình bôi bác mình. 

Phu Bãi Rác: Câu hỏi cuối cùng: một chuyến đi chơi xa như thế tốn hết bao nhiêu tiền của đài Vê Tê Tái?
Bình Lê: Kinh phí là chuyện không thể giải trình được, anh ạ. Anh thông cảm. Anh hỏi bữa cơm một mình tôi nấu cho một mình tôi ăn thì tôi sẵn sàng... 

Phu Bãi Rác: Xin cảm ơn chị. Hy vọng gặp lại chị sau một loạt ký sự khác.
Bình Lê: ...

Wednesday, 27 July 2016

Võ Kim Cự chịu trách nhiệm bằng cách nào?

Võ Kim Cự trốn chui trốn nhủi mấy tháng, giờ mới thò mặt ra. Va nói mấy tháng nay va không đi trốn mà va bận nhiều việc quan trọng hơn chuyện cá chết, ví dụ: tổ chức bầu bán liên minh hợp tác xã để va lãnh chức chủ tịch,  bầu bán quốc hội để va vào tiếp tới ủy ban kinh tế... Trong khi bận tíu tít với quốc gia đại sự, va cũng cảm thấy đau vì cá chết. Va sẵn sàng nhận trách nhiệm. Nhưng vẫn theo lời va, va chẳng làm gì sai cả.

Friday, 1 July 2016

Chính phủ và tình nghĩa với Formosa

Sau ba tháng khẩn trương điều tra, chính phủ cuống cuồng long trọng tuyên bố điều mà ai cũng biết ngay từ đầu là Formosa chính danh thủ phạm giết tôm cá ở Vũng Áng và các vùng biển lân cận.
(http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/chu-nhiem-van-phong-chinh-phu-danh-ke-chay-di-khong-danh-nguoi-chay-lai-3428596.html)
Thử vạch quần tè một phát xuống biển xem. Không có người trông thấy thì cũng có trời biết, đất biết, mình biết. Formosa xả một khối lượng chất độc khổng lồ nhưng Formosa lại không biết, phải chờ chính phủ ta điều tra mới chịu cúi đầu nhận lỗi. Mai Tiến Dũng gọi đó là chạy lại, không phải chạy đi. Phu đổ rác có mấy thắc mắc: 
1) Chính phủ ta sống và làm việc theo pháp luật hay theo tình nghĩa?
2) Chính phủ ta có tình nghĩa thế nào với Formosa?

Thursday, 16 June 2016

Chỉ có ưu việt, không có ưu ái ; Không ưu tiên nhưng có yêu tiền

Chiều 14-6, ông Vũ Quang Hải - phó tổng giám đốc Sabeco - đã trả lời Tuổi Trẻ trên tinh thần “nói hết những điều mình biết”.
* Ông nhận xét thế nào về nội dung VAFI đã đưa ra dư luận?

- Về thông tin liên quan quá trình công tác của tôi tại PVFI, tôi nhận quyết định về vào tháng 1-2011 thì đến tháng 5-2013 chuyển công tác.

Tại thời điểm đó, không phải chỉ có tôi được quyết định bổ nhiệm làm giám đốc mà Tập đoàn Dầu khí quốc gia VN còn quyết một người nữa làm chủ tịch HĐQT.
Sao các anh không tìm hiểu xem bố mẹ người kia là ai?

Mục đích của việc bổ nhiệm này là tái cơ cấu toàn diện PVFI vì phát sinh  những khoản nợ xấu, vốn điều lệ công ty khoảng 300 tỉ đồng.
Anh cũng thấy là đội ngũ cán bộ của PVFI yếu và thiếu thế đấy. Con nít lên 10 cũng làm lãnh đạo được, đúng không?

Thời điểm tôi về thì được báo cáo là vừa mất vốn, và mất thêm khoảng 600 tỉ nữa. Còn năm 2010 thì được báo cáo là lỗ khoảng 40 tỉ đồng. Tất cả cái này đều báo cáo về Tập đoàn Dầu khí quốc gia VN.

Nếu quay lại thời điểm đó thì PVFI có hai khoản đầu tư. Một là đầu tư chứng khoán tại Công ty CP chứng khoán SMEs, khả năng mất vốn lên đến 360 tỉ đồng. Thứ hai là tại Công ty CP chứng khoán Phố Wall khoảng hơn 70 tỉ đồng.

Cộng thêm các khoản huy động ngắn hạn nữa lên đến gần 800 tỉ đồng, cũng  có khả năng mất vốn. Năm đầu tiên khi tôi về (2011) lỗ khoảng 197 tỉ đồng, chủ yếu là do trích lập dự phòng.

Còn hai công ty chứng khoán nói trên thì trước đó cơ quan công an đã lập hồ sơ khởi tố về những sai phạm tại đây.

Tôi có thể tự tin nói là các khoản lỗ đó không phải do tôi gây ra mà tôi chỉ kế thừa và xử lý các khoản lỗ đó.

Chúng tôi làm tất cả mọi thứ, đến năm 2012 số lỗ đã ít đi rất nhiều, còn khoảng 70 tỉ đồng, chứ không phải như VAFI nói là “hai năm lỗ hơn 200 tỉ đồng”.
Tôi phá ít thôi, đúng không?

Như vậy làm giảm lỗ chứ không phải là tăng thêm lỗ. Và khi tôi đi thì gần như PVFI không còn các khoản nợ xấu nữa, thanh toán toàn bộ công nợ tồn tại.
Tôi cho rằng chỉ cần lỗ ít thôi là giỏi rồi chứ ở cái xứ này có lãnh đạo nào làm ăn ra lãi?  

* Ông xuất thân từ đâu trước khi để được bổ nhiệm về PVFI?

- Trước đây tôi đi học tài chính, quản trị kinh doanh ở Anh. Sau khi về VN, năm 2007 tôi về làm ở Tổng công ty Tài chính dầu khí, ở ban đầu tư với vai trò chuyên viên. Sau đó nữa thì mới được điều chuyển về PVFI.

* Nghĩa là chỉ sau bốn năm, ông từ chuyên viên của một ban thuộc bộ, đã được “lên” giám đốc?

- Phải hiểu vấn đề ở đây bổ nhiệm giám đốc cho tôi mục đích là để xử lý tồn tại, chứ không phải để kinh doanh. Khi tôi về mọi người cũng rất ngạc nhiên hỏi tại sao về đây, đang khó khăn thế.

Nhưng tập đoàn cũng nói rằng đại ý “ông trẻ thì ông phải đi”, chứ không phải là trong vòng mấy năm mà đi nhanh thế.

* Rời PVFI, ông tiếp tục nhận công tác ở đâu? Có ai đề nghị không?

- Tôi chuyển về Trung tâm hỗ trợ xuất khẩu (Cục Xúc tiến thương mại thuộc Bộ Công thương) từ tháng 5-2013 theo đề nghị ở đây.

Chức vụ là phó giám đốc trung tâm kiêm nhiệm thêm kiểm soát viên tài chính ở Tổng công ty Thuốc lá VN. Theo quy định của Bộ Công thương ở thời điểm đó thì được hưởng chế độ vụ phó.
Thật ra là quy định do bố tôi đặt đấy nhưng cứ nói thế cho các anh bớt dị nghị.

* Chuyển về Cục Xúc tiến thương mại ông có phải thi tuyển không?

- Không, tôi chuyển ngang. Vì Trung tâm tâm hỗ trợ xuất khẩu là đơn vị sự nghiệp có thu, có con dấu, tài khoản riêng chứ không phải hoạt động theo cơ chế nhà nước, nên có quyền tuyển dụng, chứ không theo ngạch công chức nhà nước.

* VAFI nói ông về được Sabeco là do bố ông bổ nhiệm? Ông về Sabeco khi nào?

- Trước tết năm 2014. Mùng 6 tết là đi làm. Chuyện bổ nhiệm tôi về Sabeco là thế này. Chủ tịch HĐQT Sabeco lúc đó là anh Phan Đăng Tuất có làm văn bản gửi Bộ Công thương xin tăng cường cán bộ trẻ cho tổng công ty.
À, cái anh này là lon ton của bố tôi đấy, ai cũng biết nhưng báo không nói thì người ta vẫn tưởng là không ai biết.

Anh Tuất đã có văn bản chỉ đích danh tên tôi, và không chỉ mình tôi mà lúc đó còn bổ nhiệm thêm hai phó tổng trẻ nữa.
Khi nào các anh lục tìm gốc gác của hai phó tổng trẻ kia?

Thời điểm đó, Bộ Công Thương,
tức là bố tôi, chấp thuận là giới thiệu tôi về Sabeco chứ không hề có quyết định bổ nhiệm tôi.

Cái này VAFI nhầm. Tôi chỉ được giới thiệu tham gia HĐQT vì Sabeco còn cổ đông bên ngoài là Heineken nữa, nên bộ không quyết được chuyện này.

HĐQT họp và có xin ý kiến cổ đông đàng hoàng và sau đó bầu bổ nhiệm tại đại hội cổ đông bất thường. Rõ ràng là cổ đông Heineken đồng ý thì quy trình rất công bằng chứ không có gì khuất tất cả.
Bọn Tây nó biết rất rõ tiền của nó đi về đâu nhé. Anh thử nghĩ xem tại sao nó đồng ý là anh hiểu ngay nhé.

Thứ hai, VAFI nói tôi đại diện phần vốn nhà nước tại Sabeco là sai. Ngay thời điểm tôi về và cả hiện nay, tôi không hề là người đại diện vốn nhà nước tại Sabeco.

Tôi chỉ là người làm thuê cho Sabeco thôi, hoàn toàn rất đúng quy trình, chứ không phải bố bổ nhiệm con.

* Vậy tại sao Sabeco đề xuất ông, chứ không phải ai khác?

- Chắc cái này phải hỏi anh Tuất.

* Trước khi đề xuất ông, ông Tuất có trao đổi để hỏi ý kiến với ông không?

-Cũng có trao đổi, tôi nhớ đâu khoảng tháng 6-2014.
Anh Tuất nói đại khái là bố cho anh ấy về dọn đường lót ổ cho tôi. Tinh thần là thế. Gần đến cuối năm 2014 thì tôi mới vào làm ở Sabeco. Phải hỏi chứ. Hỏi rất lâu, đến cuối năm tôi mới đồng ý về. Cù cưa mãi, bố tôi thôi bộ trưởng thì hỏng hết.

Thời gian hỏi thì tôi không nhớ. Còn làm tờ trình từ tháng 2, đến tháng 9, tháng 10 gì đấy mới đồng ý. Nói chung phải trải qua quá trình.
Tốn giấy lắm anh ạ.

* Vậy ông có trao đổi với bố ông khi được ông Tuất “xin” về Sabeco hay không?

- Có. Vì bản thân bố tôi cũng không muốn. Thứ nhất là xa nhà, thứ hai là dư luận sẽ nói.
Bộ ấy thiếu gì chỗ thơm?

* Như ông nói, cuối năm 2014 ông đã về làm việc tại Sabeco. Nhưng Sabeco có văn bản đề nghị bổ sung thêm cán bộ lãnh đạo cho tổng công ty vào tháng 1-2015. Đến ngày 4-2-2015 thì Thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa mới ký quyết định điều động ông về Sabeco, đề cử tham gia HĐQT. Và ngày 5-2-2015, tức chỉ sau một ngày bà Thoa ký quyết định, ông Tuất mới có tờ trình đại hội đồng cổ đông Sabeco xem xét lấy ý kiến?

- Tôi cũng không nhớ rõ ngày giờ, chỉ nhớ là có diễn biến xin như thế.
Những chuyện điện thoại riêng, thăm viếng qua lại, xin miễn kể.

* Bản thân ông có thấy rằng từ năm 2007 đến năm 2016, chưa đến 10 năm mà ông đã trải qua rất nhiều chức vụ quan trọng. Theo ông, nếu một cán bộ công chức bình thường thì liệu có lên được những vị trí như vậy không?

-
Thế nào là cán bộ công chức bình thường? Có phải cán bộ nào cũng có bố làm bộ trưởng không? Ngoài bằng đại học ra, tôi cũng có bằng thạc sĩ tài chính, cũng được đào tạo bài bản ở nước ngoài. Và điều quan trọng nhất là tôi được tuyển dụng ở bộ của bố tôi chứ sang bộ khác, tôi lại thành... tầm thường mất,

Tôi hiểu là dư luận có ý rằng con quan thì lại làm quan, nhưng quan điểm của tôi là trong một đất nước do Đảng lãnh đạo, mọi thứ bình đẳng hết, cơ hội của mọi người là như nhau. Đảng mà không lãnh đạo nữa, làm sao thằng dốt có cùng cơ hội với thằng giỏi?

Thật sự tôi không nghĩ đây là sự ưu ái, vì tất cả chúng ta đều bình đẳng hết.
Anh cứ thử vác bằng thạc sĩ tài chánh nước ngoài đến bộ công thương xem. Biết đâu đấy.