Monday, 3 April 2017

Từ bảo vệ lên làm chủ tịch hội đồng khoa học thì sao?

Suýt nữa thì phun hết cả cháo vì câu hỏi ngây thơ của bạn Phan Quang Minh bên Tinh Vân. Bố bạn ấy xuất thân là bảo vệ, được ông lớn thương, cho đi Liên Xô du học. Khác gì anh lái xe Nguyễn Anh Tuấn nấp dưới ô dù ông thứ trưởng Nguyễn Đình Toàn? Nếu bố bạn ấy làm bảo vệ cho tớ hay  bố tớ thì giờ này chắc vẫn tiếp tục làm bảo vệ thôi.

Ở xứ người ta, bảo vệ hay lái xe lên làm phó viện trưởng hay giáo sư không phải là vấn đề vì chuyện gì ra chuyện đó. Cứ học hành đàng hoàng, thi cử đàng hoàng, làm việc đàng hoàng ắt lên lương đàng hoàng. Ở xứ mình, không có ô dù, pít-tông như các bạn Phan Quang Tuệ và Nguyễn Anh Tuấn thì làm cách nào?



Mặc dù không đi học sau đại học, nhưng với những công trình nghiên cứu khoa học, các bài viết trên báo, tạp chí của mình, ông đã được bảo vệ tương đương Phó tiến sĩ và được phong hàm Phó giáo sư. Ông đã hướng dẫn cho rất nhiều nghiên cứu sinh ngành Ngân hàng tại Học viện Ngân hàng và Khoa Tài chính Ngân hàng ĐH Quản trị kinh doanh. 

Ngoài bạn Phan Quang Minh, còn ai hãnh diện vì chuyện không được học hành đến nơi đến chốn mà vẫn đầy đủ bằng cấp như ai? Mấy ai thành thật, can đảm tin rằng các ông cứ tự phong cho nhau là đủ khả năng làm thầy thiên hạ?

Bạn Phan Quang Minh kết luận bằng câu hỏi tu từ Đánh giá một con người, liệu có nên nhìn vào cái xuất phát điểm của người đó? Ở xứ ta xưa nay vẫn thế, bạn ạ. Đặc biệt là từ khi nước ta sống dưới sự lãnh đạo của Đảng quang vinh. Bạn chưa bao giờ phải khai lý lịch à?

Monday, 8 August 2016

Hà cớ gì các thủ tướng cứ xin chữ Vũ quốc sư?

Đoạn dưới đây chép của Bùi Hoàng Tám:
(http://trannhuong.net/tin-tuc-41369/chuyen-cu-vu-khieu-tang-cau-doi.vhtm)
*****************************************************

Cách đây mấy năm, cụ đã từng tặng hai đôi câu đối cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với những dòng chữ đầy kính trọng:
“Kính tặng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, lá cờ đầu của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc”
“Ái Quốc Thân Dân, Một Tấm Trung Can Trời Phật Tỏ.
Hùng Tâm Tráng Chí, Ngàn Thu Sự Nghiệp Núi Sông Ghi”.
Câu đói thứ hai, cụ viết: “Kính tặng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đầy đủ tài năng, trí tuệ và tâm huyết trên cả lĩnh vực nội trị và ngoại giao”.
“Nội Trị Anh Minh, Giữ Vững Sơn Hà Cho Vạn Đại
Ngoại Giao Chính Nghĩa, Kết Thân Bằng Hữu Khắp Năm Châu”
.
Gần đây, cụ lại tặng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc:
"Tể tướng giáng trần, chí tráng tâm hùng Xuân mãi mãi;
Anh hùng nhập thế, dân an quốc thái Phúc vô biên".


 **********************************************

Phu Đổ Rác nhận thấy chuyện Khiêu dốt chữ và hay nịnh không có gì mới lạ. Chuyện không mới nhưng vẫn lạ là chuyện các tể tướng cứ đến xin sấm của trạng Vũ. Các ngài muốn phát ra tín hiệu gì, thông điệp gì, cho ai? Phải chăng các ngài muốn quần thần noi gương Vũ Khiêu đời đời ăn lộc nước? Hay các ngài chỉ muốn bày tỏ lòng trung tín, lập trường kiên định của chính các ngài?


Thursday, 4 August 2016

Đảng ta liêm khiết từ trên xuống dưới

Tổng bí thư vừa được thủ tướng khen là vô cùng liêm khiết.
(http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/thu-tuong-tong-bi-thu-la-can-bo-vo-cung-liem-khiet-201608031129056.htm)

Thật ra thì Đảng ta ai cũng liêm khiết. 



Muốn không liêm khiết, phải có ghế. Muốn có ghế phải là đảng viên. Người vào Đảng ai cũng liêm khiết là vì vậy.




Sau đó chỉ có một bộ phận thoái hóa, không liêm khiết nữa.
 

Nhưng tất cả những thằng mắc tội không liêm khiết đều bị khai trừ khỏi Đảng trước khi ra tòa. Nhờ vậy những thằng lãnh án vì tội không liêm khiết đều là người ngoài Đảng. Không có ai là đảng viên phải ngồi tù vì tội không liêm khiết.

Wednesday, 3 August 2016

Thực hư chuyện bộ đội đòi bắn dân

Theo một nguồn tin chưa được xác nhận chính thức, thiếu tướng Võ Trọng Hệ, tư lệnh quân đoàn IV, em ruột thượng tướng Võ Trọng Việt, đã tiết lộ danh tính, chức vụ, cấp bậc của người sút súng dọa dân ngày 31/7 vừa qua là tham mưu phó quân đoàn, thượng tá Phùng Quang Thế, cháu ruột đại tướng Phùng Quang Thanh. Nguồn tin này cũng cho biết ông Thế là thượng tá trẻ nhất Quân Đội Nhân Dân Việt Nam khi được phong năm 2014.

Trong một lần làm việc với báo chí, tướng Võ Trọng Hệ cho biết ông không hề dựa vào tướng Việt.

(www.nguoiduatin.vn/toi-khong-he-dua-vao-trung-tuong-anh-toi-a27401.html)

Trong nay mai chắc chắn chúng ta sẽ được biết là thượng tá Thế hoàn toàn không dựa / không hoàn toàn dựa / không dựa hoàn toàn / toàn dựa không hoàn... vào tướng Thanh.

Friday, 29 July 2016

Bãi Rác phỏng vấn nhà báo Bình Lê, giám đốc trung tâm tin tức mình đài Vê Tê Tái

Phu Bãi Rác: Trước hết xin cảm ơn chị Bình Lê đã dành cho Bãi Rác buổi tiếp xúc hôm nay. Trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng hiện nay, sự ưu ái của chị dành cho Bãi Rác khiến chúng tôi hết sức xúc động, thật sự không tin nổi là chị say yes

Bình Lê: Không có chi, anh ạ. Anh gửi e-mail xin hẹn qua ông lãnh sự danh dự Việt Nam ở xứ Li Kì là đúng đường đúng lối đấy ạ. Anh cần gặp tổng thống Xi Ri thì cũng chỉ cần e-mail nhờ ông ấy là xong.


Phu Bãi Rác: Thật thế ạ? Thế thì hay quá.


Bình Lê: Vâng, ông lãnh sự đó có rất nhiều mối quan hệ, quen biết rộng. Nếu anh muốn đi chơi Xi Ri, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ một chuyến thì bảo ông ấy gửi cho anh một cái mail xác nhận là đã xin hẹn được với tổng thống nước đó rồi cầm cái mail về vẽ ra một cái dự án, là xong. Chừng nào đến nơi anh chơi chán rồi gọi điện khẩn cấp về đài bảo "Nguy hiểm quá! Nguy hiểm quá! Tình hình biến chuyển rất nhanh..." hay "Tổng thống thay đổi kế hoạch vào giờ chót, không muốn gặp nhà báo nữa".... Sang hơn nữa thì anh có thể bảo là nhà báo không muốn gặp tổng thống!
 
Phu Bãi Rác: Dễ ăn thế a chị?
Bình Lê: Ở đài Vê Tê Tái chúng tôi toàn làm thế. Làm xong còn được khen thưởng.

Phu Bãi Rác: Làm thô thiển quá chúng chửi chết.
Bình Lê: Chửi thì tôi không trả lời. Góp ý ôn tồn thì tôi mới trả lời.

Phu Bãi Rác: Tiền thuế của dân tiêu vào việc trời ơi mà sao không cho họ chửi hả chị?
Bình Lê: Tiền của đài chứ tiền thuế nào của dân? Tổng giám đốc đài ký duyệt chứ dân nào ký?

Phu Bãi Rác: Vâng, đúng vậy. Nhưng tiền nào thì cũng là tiền. Sao chị không dùng tiền đó cho vụ cá chết Vũng Áng hay ngư dân ta ra Hoàng Sa bị Trung Quốc ức hiếp thế nào mà lại vung vào một chỗ không ai biết là ở đâu?
Bình Lê: Thì cũng như anh đấy. Sao anh lại đi kiếm Bình Lê mà không ra Hoàng Sa? Chuyện chi tiêu cho ai vào mục đích gì là chương trình riêng của mỗi đài. Nói ra thì dài lắm. Nhưng nghĩ kỹ thì... sang Xi Ri cũng là vì Hoàng Sa, Trường Sa đấy.

Phu Bãi Rác: Xin chị giảng rõ hơn ý này.

Bình Lê: Thế này nhé. Xi Ri đang có chiến tranh, đúng không? Có ghê rợn không? Có. Thế thì bạn xem đài có muốn yêu Hoàng Sa, Trường Sa đến mức như thế không? Không. Vì cuộc chiến nào cũng là ghê rợn, bất kể đó là thứ chiến tranh gì.

Phu Bãi Rác: Á à.... Tuyệt. Nhưng sao xem Ký Sự Xi Ri người ta không có cảm giác ghê sợ mà chỉ thấy buồn cười?
Bình Lê: Buồn cười thế nào cơ chứ? Gạch đá đổ nát nhiều như thế không đủ ghê sợ sao? Những câu chuyện đã xảy ra cho người dân lành không đủ kinh hoàng sao?

Phu Bãi Rác: Người ta buồn cười vì không thấy hòn tên mũi đạn ở đâu cả mà chị lại sợ vãi cả linh hồn. Người ta không nhìn thấy, không cảm được nỗi khốn khổ của người dân ở đó mà chỉ nhìn thấy... chị. Xin hỏi: chị có phải là nhân vật chính của bộ phim không?
Bình Lê: Không. Vì tôi không diễn. Phim không có kịch bản, không có trang phục, không có diễn viên, không có gì hết. Tôi thừa nhận là đoàn chúng tôi thiếu tính chuyên nghiệp. Kiểu như anh đi du lịch Xinh-ga-po hay Mã Lai, xuống máy bay, thuê xe đi vòng vòng mấy ngày với một cái máy quay. Lia được chỗ nào thì lia, thế thôi. Sau đó mình ráp lại thành cái ký sự.

Phu Bãi Rác: Có người nói rằng Ký Sự Xi Ri có nhiều điểm giống với một cờ líp của Nga năm 2014.
Bình Lê: Đó là những người chửi tôi ở các trang mạng vớ vẩn. Đã là chửi thì tôi không trả lời. Nhưng nếu đúng là có sự trùng hợp như vậy thì chỉ có thể nói là những tư tưởng lớn gặp nhau, anh ạ. Nhưng tôi tin là nếu có sự trùng hợp thì cũng không thể trùng hợp hoàn toàn. Ký Sự Xi Ri có rất nhiều điểm không giống ai trong giới làm phóng sự.

Phu Bãi Rác: Theo chị, người ta chửi vì lý do gì? Có phải vì chất lượng của Ký Sự Xi Ri không xứng với đồng tiền bát gạo?
Bình Lê: Không phải anh ạ. Rất nhiều người like Ký Sự Xi Ri đấy chứ, nhiều gấp năm lần số người dislike. Cái số dislike là bọn tiêu cực từng bị tôi tố cáo nên chúng nó ghét tôi, cố tình bôi bác mình. 

Phu Bãi Rác: Câu hỏi cuối cùng: một chuyến đi chơi xa như thế tốn hết bao nhiêu tiền của đài Vê Tê Tái?
Bình Lê: Kinh phí là chuyện không thể giải trình được, anh ạ. Anh thông cảm. Anh hỏi bữa cơm một mình tôi nấu cho một mình tôi ăn thì tôi sẵn sàng... 

Phu Bãi Rác: Xin cảm ơn chị. Hy vọng gặp lại chị sau một loạt ký sự khác.
Bình Lê: ...

Wednesday, 27 July 2016

Võ Kim Cự chịu trách nhiệm bằng cách nào?

Võ Kim Cự trốn chui trốn nhủi mấy tháng, giờ mới thò mặt ra. Va nói mấy tháng nay va không đi trốn mà va bận nhiều việc quan trọng hơn chuyện cá chết, ví dụ: tổ chức bầu bán liên minh hợp tác xã để va lãnh chức chủ tịch,  bầu bán quốc hội để va vào tiếp tới ủy ban kinh tế... Trong khi bận tíu tít với quốc gia đại sự, va cũng cảm thấy đau vì cá chết. Va sẵn sàng nhận trách nhiệm. Nhưng vẫn theo lời va, va chẳng làm gì sai cả.

Friday, 1 July 2016

Chính phủ và tình nghĩa với Formosa

Sau ba tháng khẩn trương điều tra, chính phủ cuống cuồng long trọng tuyên bố điều mà ai cũng biết ngay từ đầu là Formosa chính danh thủ phạm giết tôm cá ở Vũng Áng và các vùng biển lân cận.
(http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/chu-nhiem-van-phong-chinh-phu-danh-ke-chay-di-khong-danh-nguoi-chay-lai-3428596.html)
Thử vạch quần tè một phát xuống biển xem. Không có người trông thấy thì cũng có trời biết, đất biết, mình biết. Formosa xả một khối lượng chất độc khổng lồ nhưng Formosa lại không biết, phải chờ chính phủ ta điều tra mới chịu cúi đầu nhận lỗi. Mai Tiến Dũng gọi đó là chạy lại, không phải chạy đi. Phu đổ rác có mấy thắc mắc: 
1) Chính phủ ta sống và làm việc theo pháp luật hay theo tình nghĩa?
2) Chính phủ ta có tình nghĩa thế nào với Formosa?