Tuesday, 28 July 2015

Nguyễn Văn Minh giảng giải lịch sử trên báo Quân Đội Nhân Dân nhân ngày thương binh và liệt sĩ

Đừng nhìn lịch sử và sự hy sinh qua lỗ đồng xu
QĐND - Thứ hai, 27/07/2015 | 7:42 GMT+7

(http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/chong-dien-bien-hoa-binh/dung -nhin-lich-su-va-su-hy-sinh-qua-lo-dong-xu/370652.html)

QĐND - Tháng Bảy, cả nước nặng lòng tri ân những người đã hy sinh, cống hiến vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc. (*** Không tiện đính kèm danh sách cả nước) Thế mà, đây đó trên internet (***chứ còn có thể ở đâu?) vẫn xuất hiện những lời lẽ lạc lõng (***không giống ta tức là lạc lõng), những cách nhìn lộn ngược, (***chỉ có một cách nhìn và chỉ có thể là cách nhìn của ta) nhìn lịch sử qua lỗ đồng xu với các luận điệu không thể chấp nhận như: Cuộc kháng chiến chống Mỹ thực chất chỉ là cuộc chiến tranh ủy nhiệm, “nội chiến”, nếu khéo léo “tránh” chiến tranh thì đất nước đã hóa “Rồng”; phải xem lại hy sinh xương máu có xứng với hiện thực hôm nay…

Sự “cân đong đo đếm” đáng hổ thẹn

Trên một trang fanpage từ hải ngoại đã xuyên tạc lịch sử khi tung luận điệu cho rằng, cuộc kháng chiến chống Mỹ chỉ là cuộc nội chiến “nồi da xáo thịt” và những anh hùng, dũng sĩ, thương binh của chúng ta chỉ là những kẻ khát máu, “giết người mà được tặng huân chương”.

Chung dòng nước ngược ấy, họ tiếp tục tán dương các luận điệu cũ rích về cái gọi là cuộc chiến tranh ủy nhiệm, cái gọi là “bên thắng cuộc”. Một nhà văn từng trải nghiệm chiến tranh nay lại “phản tỉnh”, cho sự hy sinh xương máu “của bên nào cũng như nhau”, không nên ca ngợi các Bà mẹ Việt Nam anh hùng quá vì sẽ đau lòng các bà mẹ lính Việt Nam Cộng hòa.  (***Khi đẻ con có người biết đau, có người không đau. Khi con chết cũng vậy). Họ còn trơ trẽn hô hào, kêu gọi lãnh đạo Đảng, Nhà nước hãy đến đặt hoa tưởng niệm tất cả những người chết vì chiến tranh thay vì chỉ viếng nghĩa trang liệt sĩ… (***Nhà Nước của ta không phải là Nhà Nước của... chúng nó) Họ rêu rao: “Nếu vì một hậu chiến như thế này hôm nay, thì có đáng cho những hy sinh khủng khiếp như đã qua? Ta cũng phải từ hậu chiến mà nhìn lại chiến tranh”.


Nhà văn Đông La, (*** Đông La vĩ đại) người từng có nhiều bài viết phản biện các quan điểm xét lại lịch sử đã gọi đó là “cái nhìn lịch sử qua lỗ đồng xu”. Còn Giáo sư Trần Chung Ngọc, (***Trần Chung Ngọc vĩ đại) một người từng là lính quân lực Việt Nam Cộng hòa sau định cư tại Mỹ đã nhiều lần phản bác quan điểm “nội chiến”, “chiến tranh ủy nhiệm”. Theo ông, “đứng trên bình diện dân tộc thì cuộc chiến tranh Việt Nam có thể tóm gọn trong một câu: “Đó là cuộc tranh đấu giành độc lập và thống nhất cho nước nhà, theo truyền thống chống ngoại xâm trong suốt dòng lịch sử của Việt Nam, và đã thành công. Chấm hết!” (***Mỹ là ngoại xâm, Trung
Quốc và Liên Xô không phải là ngoại xâm
). Ngay như ông Nguyễn Cao
Kỳ (***Quân Đội Nhân Dân có khi gọi là thằng Kỳ. Giá trị của nhân vật này thật khó định) cũng từng thừa nhận: “Đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi là những kẻ đánh thuê”. (***Không phải là cuộc chiến tranh của Liên Xô và Trung Quốc và cũng không có ai đánh thuê cho họ)

Vậy thì, không có gì phải nghi ngờ về sự hy sinh xương máu để giành tự do, độc lập. (***Ngây thơ nhỉ? Mà có nghi ngờ cũng chả dám đăng ở báo Quân Đội Nhân Dân) Đó là dòng chảy tiếp nối của lịch sử dựng nước đi đôi với giữ nước của dân tộc ta, (***Đảng ta kế thừa đại thống mà) một lịch sử mà năm xưa, chính nhà văn nay lội ngược dòng đã từng viết: “Từ trong đêm mờ xa xôi của lịch sử, hình ảnh cha ông ta, hình ảnh con người Việt Nam suốt hàng trăm thế hệ nối tiếp bao giờ cũng là hình ảnh một con người cầm vũ khí đứng lên trong cuộc chiến đấu trường kỳ và dữ dội để giành và giữ lấy quyền sống của mình… Giá như chúng ta minh họa lịch sử dân tộc thì có trang nào, dòng nào mà không phải vẽ thanh gươm tự vệ và tô đậm một màu máu?”.

Biết ơn là lẽ sống (*** như Bác Hồ và các nhà cách mạng tiền bối đã biết ơn bà Nguyễn Thị Năm )

Đây cũng là điều mà Chủ tịch Hồ Chí Minh (*** nhà cách mạng cực kỳ sáng suốt, người bạn chiến đấu thân thiết của Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai và Đặng Tiểu Bình) khẳng định khi nói về sự hy sinh của những liệt sĩ, thương binh. Người viết: “Khi nạn ngoại xâm ào ạt đến, nó đến như một trận lụt to. Nó đe dọa tràn ngập cả non sông Tổ quốc. Nó đe dọa cuốn trôi cả tính mệnh, tài sản, chìm đắm cả bố, mẹ, vợ, con, dân ta. Trước cơn nguy hiểm ấy, số đông thanh niên yêu quý của nước ta dũng cảm xông ra mặt trận. Họ quyết đem xương máu của họ đắp thành một bức tường đồng, một con đê vững, để ngăn cản nạn ngoại xâm tràn ngập Tổ quốc, làm hại đồng bào. Họ quyết hy sinh tính mệnh họ, để giữ gìn tính mệnh của đồng bào”… “Thương binh, bệnh binh, gia đình quân nhân và gia đình liệt sĩ là những người đã có công với Tổ quốc, với nhân dân. Cho nên bổn phận của chúng ta là phải biết ơn, phải thương yêu và giúp đỡ họ”.

Lê-nin từng để lại một luận điểm bất hủ: “Một cuộc cách mạng chỉ có giá trị khi nó biết tự bảo vệ”. (***Luận điểm bất hủ của một tác giả đã bị đạp đổ) Tự bảo vệ thành quả cách mạng còn bao gồm bảo vệ, trân trọng cả sự hy sinh xương máu của những người cống hiến cho Tổ quốc. “Không thể chấp nhận thành “Rồng” nhưng làm nô lệ”-Đó cũng là điều Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khẳng định khi trò chuyện với các đồng đội cựu tù binh vào dịp 30-4 vừa qua. Chủ tịch nước nói: “Để đổi lấy độc lập, đổi lấy tự do thì hàng triệu người chúng ta đã phải nằm xuống trên mảnh đất này. Chúng ta phải nói điều đó để nhắc nhở chính bản thân chúng ta, nhắc nhở con cháu chúng ta không được quên một điều rằng, muốn giữ vững độc lập tự do phải đổi bằng xương máu. (***Không phải xương máu của tác giả

Nhắc như vậy cũng để cảnh cáo ai đó cũng là người Việt Nam nhưng nói rằng, việc gì mà phải kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, không đánh đuổi đế quốc có khi đã trở thành rồng, thế tức là người đó muốn nói rằng, hãy cam tâm chịu nô lệ nhưng trở thành rồng lại hay hơn... (***Đúng là nhét chữ vào mồm người ta. Hàn Quốc, Nhật Bản, Mã Lai, Thái Lan... cam tâm làm nô lệ để hóa rồng khi nào?). Họ muốn “pha loãng” để rồi đổi trắng thay đen, chà đạp lên lịch sử dân tộc”.

Biết ơn những người hy sinh xương máu vì Tổ quốc cũng là lẽ sống của mọi dân tộc trên thế giới (***Có cần biết ơn những người đã hy sinh cho một cuộc chiến ủy nhiệm không?). Còn nhớ trong lễ kỷ niệm 70 năm chiến thắng phát xít gần đây, Tổng thống Nga Pu-tin có phát biểu xúc động về sự hy sinh của tiền nhân: “Cha ông chúng ta đã sống qua những tổn thất, mất mát và đau đớn khôn cùng. Họ vắt kiệt sức lao động trong giới hạn của con người. Họ thậm chí chiến đấu đến chết. Họ là tấm gương cho danh dự và lòng yêu nước thật sự. Chúng ta thể hiện lòng kính trọng, niềm biết ơn với tất cả những người đã chiến đấu cho mỗi con phố, từng mái nhà, từng mặt trận để bảo vệ quê hương thân yêu của chúng ta. Chúng ta nghiêng mình trước những người anh hùng hy sinh trong những trận chiến khốc liệt...”. (***Thật tội nghiệp cho cha ông của Pu-tin dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Xít-ta-lin. Con cháu của Pu-tin cũng rất đáng tội nghiệp)

Cũng phải phân biệt rạch ròi giữa cái giá của sự hy sinh với hiện thực xây dựng đất nước sau chiến tranh. Chúng ta không phủ nhận những hạn chế, yếu kém trong quản lý, điều hành, kiến tạo sự phát triển đất nước (***Vinashin, Vinashin...) nhưng không thể chỉ thấy cây mà không thấy rừng (***Mười cái Vinashin cũng chưa thành một cái rừng), chỉ vì những hạn chế, bất cập mà vội cho rằng, sự hy sinh là “vô nghĩa” (***Hy sinh cho ông cha con cháu của bọn Vinashin hưởng không phải là vô nghĩa).

Ngược lại, cả nước (***lại cả nước) đang dốc lòng, dốc sức thực hiện công cuộc đổi mới dưới sự lãnh đạo của Đảng (***Thật tội nghiệp cho nước Mỹ, nước Nhật, nước Hàn... không được Đảng ta lãnh đạo đổi mới), vừa không ngừng chăm lo, cải thiện cuộc sống của thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ, người có công.

Để kết thúc bài viết này, chúng tôi xin được trích lời anh Đặng Văn Quang, từng là một đứa trẻ mồ côi lớn lên trên túi bom Quảng Trị chia sẻ trên mạng xã hội: “Ai đó đã từng viết: “Suy cho cùng mọi cuộc chiến tranh/ Phe nào thắng thì nhân dân đều bại”. Tôi thiết nghĩ đây là một cách nhìn thiển cận, phiến diện. (*** Chỉ có một cách nhìn xa xăm và đa diện, đó là cách nhình của tác giả bài này). Nhân dân ta (*Danh sách rất dài, không tiện dẫn ra) làm nên chiến thắng, nếu không có sự hy sinh vô bờ bến của nhân dân thì có đâu ngày thống nhất đất nước hôm nay. (***Quá tội nghiệp cho nước Đức) Nhưng từ trong sâu thẳm của lòng mình, trong hoàn cảnh hiện tại, trong chừng mực nào đó, tôi vẫn thấy những người làm nên kỳ tích anh hùng, đang có những thua thấm, thiệt thòi, mất mát hy sinh, vết thương chiến tranh vẫn còn hằn sâu, hậu quả của nó vẫn còn là gánh nặng. Đất nước đổi mới, chuyển mình, nhân dân chẳng những đã có cơm no áo ấm mà còn là cơm ngon áo đẹp. (***Nguyễn Văn Minh có cơm ngon và áo đẹp) Những con đường, những cây cầu, những thành phố mới mọc lên… (*** đã, đang và sắp sập sau khi nghiệm thu) Thành quả đó được xây trên xương máu của bao người, trên sự mất mát đau thương không kể xiết của cả dân tộc. “Một tấc non sông, một dòng máu đỏ”. May mắn, hạnh phúc thay, chúng ta đang được sống trong hòa bình, những ai đã sống qua chiến tranh mới thấu hiểu giá trị của nó. Hãy trân trọng giữ gìn môi trường hòa bình đã có hôm nay. (*** Đừng nghĩ đến chuyện Đảng phải ra đi) Xin ai đó đừng lú lẫn, u mê tin lời xằng bậy để phỉ báng lịch sử,

phủ nhận, phủi sạch sự mất mát hy sinh vô cùng to lớn của nhân dân (*** Đây là câu đúng nhất trong bài này)”.

NGUYỄN VĂN MINH (*** bồi bút viết để lên lon)

Thursday, 30 April 2015

Vũ Quang Hiển quen sống trong sự ngược đãi rồi nên không nhìn ra sự ngược đãi



Nhà sử học Vũ Quang Hiển khẳng định ngụy quân và ngụy quyền Sài Gòn không bị ngược đãi sau năm 1975. Bằng chứng là đã không xảy ra tắm máu và không ai bị tù đày.

Ông Hiển cho rằng các trại cải tạo dựng lên sau năm 1975 không phải là những nhà tù. Những người phản đối ông lại cho rằng đi cải tạo còn kinh hoàng hơn đi tù. Rốt cục chuyện có ngược đãi hay không là do cảm nhận riêng của mỗi người và mỗi thời.

Ở các nước văn minh chỉ lôi con nít ra mắng chứ chưa cần đánh đã bị coi là ngược đãi trẻ em rồi. Ở ta đó là dạy dỗ, giáo dục.

Dân xứ người ta gặp chính quyền bạo ngược là họ lật. Vì vậy họ không hiểu được chuyện chính quyền bắt dân chịu đói, chịu khát, chịu khổ. Nhưng ở ta dân đã được dạy rằng phải sống như thế mới ra con người.

Cả nước cùng khổ, chẳng riêng gì các ông cải tạo viên. Chỉ riêng các ông kêu ca là không công bằng.

Tuesday, 29 July 2014

Hồ Ngọc Thắng bợ đít không đúng cách

Khi đánh giá thực chất tự do ngôn luận, tự do báo chí ở phương Tây, không thể bỏ qua một câu nói được trích dẫn rất nhiều: "Tự do báo chí là tự do phổ biến những ý kiến riêng của 200 người giàu có".
Theo Hồ Ngọc Thắng (http://nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/23899502-%20tu-do-ngon-luan-va-bao-chi-phuong-tay.html), đó là lời của một người nổi tiếng, một nhân chứng lịch sử, ông là Paul Sethe - công dân CHLB Ðức, nhà báo danh tiếng, đồng thời là nhà văn và nhà nghiên cứu khoa học xã hội. Sau chiến tranh thế giới thứ hai, ông là một trong năm người sáng lập tờ báo danh tiếng Frankfurter Allgemeine Zeitung (báo Frankfurt khái quát) - hiện là một trong những nhật báo lớn nhất ở CHLB Ðức.
Nhưng bản thân ông Paul Seth lại là minh chứng cho thấy ông đã phát biểu sai bét: ông đã tự do phát biểu ý kiến của chính ông chứ không phải của hai trăm anh nhà giàu kia.

Trong khi đó ở nước ta không có một ông Paul Seth nào dám nói "Tự do báo chí là tự do phổ biến những ý kiến riêng của Đảng".

Monday, 26 May 2014

Phạm Quang Vinh ăn không nên đọi, nói không nên lời cũng làm được thứ trưởng ngoại giao


Bộ ngoại giao nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đưa Phạm Quang Vinh ra họp báo quốc tế không khác gì tự bôi tro trát trấu vào mặt mình. Con vẹt này nghe hỏi đến đâu là bật ngay đoạn băng thu sẵn về đề tài ấy, bất biết đoạn băng đã thu có liên quan đến nội dung người ta muốn hỏi hay không

Strait Times Singapore: Ngài Thủ tướng có phát biểu rằng VN sử dụng tất cả các kênh đối thoại. Vậy sẽ đi về đâu sau khi đã sử dụng hết tất cả kênh đối thoại?

-VN sẽ tiếp tục sử dụng mọi cơ hội và mọi kênh đối thoại, kể cả đàm phán với TQ. Cho đến nay, chúng tôi đã có hơn 20 cuộc tiếp 

xúc với TQ. Và chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc này. Vì sao? VN sẽ sử dụng mọi biện pháp phù hợp với luật pháp quốc tế. Các biện pháp hòa bình phù hợp với luật pháp quốc tế đã được đề cập trong phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Vinh nói dài, nhưng sau đó nhà báo lẫn người đọc báo vẫn không thể biết Việt Nam sẽ đi về đâu sau khi đã sử dụng hết tất cả kênh đối thoại.



Khi được hỏi "Liệu VN sẽ tham gia vụ kiện của Philippines hay là VN sẽ đưa một vụ kiện riêng của mình? Khi nào việc này sẽ diễn ra?", Vinh trả lời:
Chúng tôi sẽ bảo vệ vùng biển của mình và sẽ sử dụng mọi biện pháp phù hợp với luật pháp quốc tế, bao gồm Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển.
Đố ai biết Việt Nam sẽ tham gia vụ kiện của Philippines hay sẽ đưa ra một vụ kiện riêng?


Được hỏi hành động pháp lý chống TQ sẽ mạnh hơn?, câu trả lời của Vinh là:
Chúng tôi sẽ sử dụng mọi biện pháp hòa bình phù hợp với luật pháp quốc tế để bảo vệ chủ quyền và các vùng biển của VN.
Ừ thì hòa bình, nhưng sẽ mạnh hơn hay yếu hơn? Hay còn tùy? Và tùy cái gì?


Người ta hỏi ông Vinh kết quả của các hoạt động tiếp xúc với Trung Quốc, ông trả lời:
Cho đến nay, chúng tôi đã có hơn 20 cuộc tiếp xúc với TQ. Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao của chúng tôi đã có hai cuộc điện đàm với người đồng cấp của TQ, trong đó có Bộ trưởng Ngoại giao TQ.
Rốt cuộc là ông định nói gì? Tiếp xúc rất nhiều và đã có kết quả tốt? Hay tiếp xúc rất nhiều mà chẳng kết quả gì? Nhưng người ta có hỏi ông số cuộc tiếp xúc đâu?

Nhà nước ta tìm đâu ra thứ cán bộ ngoại giao mồm miệng loanh quanh, lấp liếm như quân gian tà ấy?


Hài hước và bi thảm nhất là câu hỏi VN dự kiến TQ sẽ có phản ứng như thế nào? và câu trả lời: Đề nghị bạn hỏi họ. Thông điệp của Vinh rất rõ ràng:

-Chúng tôi chẳng dự kiến gì cả. Đến đâu thì đến.

Sự kiên nhẫn của nhà báo lên đến đỉnh điểm ở đoạn cuối cuộc họp báo:

Thủ tướng nói những người vi phạm sẽ bị nghiêm trị. Xin ông có thể cho biết về các hình thức nghiêm trị?
Những người này sẽ bị nghiêm trị theo pháp luật VN, kể cả việc đưa ra tòa xét xử.

Nhà báo phải hỏi lại cho rõ:
Có bao nhiêu người sẽ bị trừng trị và các hình thức trừng trị là như thế nào?
Vinh đáp:
Hàng trăm người gây rối đã bị tạm giữ. Theo đúng trình tự tố tụng, chúng tôi sẽ điều tra, xem xét. Người nào không có tội sẽ được thả, người nào có tội sẽ bị nghiêm trị theo quy định của pháp luật.
Với câu trả lời này, nhà báo có ít nhất một chuyện để viết: có những người vô tội đang bị tạm giữ.

Tuesday, 20 May 2014

Lê Kiên Thành nên ngừng PR cho Lê Duẩn


Lâu lâu Lê Kiên Thành lại nhảy ra bênh bố một chặp. Vừa bênh bố vừa đá đểu bọn lãnh đạo vô ơn hiện nay.  Đá rất đểu, có điều bênh lại rất vụng.

Ông mở miệng chê:
tôi thấy buồn. Chẳng phải vì người Trung Quốc bây giờ quá giỏi mà vì người Việt Nam bây giờ quá chủ quan. Những việc làm đó thực ra cũng chỉ thể hiện sự cẩu thả của một số người cụ thể có liên quan. (link)

Ông không nghĩ rằng bố ông cũng chủ quan ư? Có lẽ là không, vì ông dám khen:

Tất nhiên, cha tôi là người không hề bất ngờ vì ông và Đảng cũng đã có sự tiên liệu và chuẩn bị trước.(link)

Nói khoác. Chính ông cũng biết và viết rằng:

Ngày 16.2, báo động cấp 1 toàn quân được chuyển xuống cấp 3.
Sáng thứ bảy,17.2.1979, Trung Quốc tấn công trên toàn tuyến biên giới. (link)
Trong ngày 17-2 đó, bố ông vẫn đủng đỉnh làm đám cưới cho ông
Đó là tiên liệu và chuẩn bị kiểu gì?

Ông lấy làm tự hào:

Tôi từng đến cửa Hữu nghị quan sau ngày 17/2/1979. Hồi đó, ở chỗ Trung Quốc trưng bày những kỷ vật về mối quan hệ của hai
nước, có tất cả những tấm ảnh lãnh đạo Việt Nam qua nhiều thế hệ, trừ cha tôi. Trong sâu thẳm, tôi tự hào vì điều đó: Cha tôi, Tổng Bí thư Lê Duẩn là người quyết bảo vệ đến cùng từng tấc đất ở đây. (link)

Thật ra điều đáng tự hào chính là làm sao để khỏi phải bảo vệ đến cùng từng tấc đất ở đó. Dẫn dắt đất nước vào một cuộc chiến khiến cho đất nước khánh tận có thể là niềm tự hào được sao? Bị Trung Quốc coi là đứa ăn cháo đái bát, không cho ngồi chung chiếu với những kẻ bán nước khác thì có gì đáng để tự hào? Đừng có nhận vơ công trạng bảo vệ tổ quốc. Bố ông bảo vệ cái gì sau khi đã thế chấp cả đất nước và dân tộc cho đàn anh phương Bắc để chơi xả láng ván bài giải phóng miền Nam? Thằng Tàu đòi nợ, Lê Duẩn quỵt nợ và nhân dân phải trả nợ thay cho ông ta, chỉ có thế thôi.



Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai là người thế nào mà có thể là bạn của Lê Duẩn?: 

Chu Ân Lai vốn là người rất kín đáo và chừng mực. Phải là tình bạn sâu sắc thì ông mới có thể chia sẻ như vậy với cha tôi.
(link)
Người ta vẫn nói rằng, vì cha tôi mà quan hệ Việt Nam và Trung Quốc xấu đi. Thế nhưng, có lẽ họ không biết, năm 1961, tại Đại hội 81 các Đảng Cộng sản tổ chức tại Mátxcơva, Khrushchev đưa ra những ý kiến phê bình gay gắt Đảng Cộng sản Trung Quốc. Tại cuộc họp đó, duy nhất Đảng Lao động Việt Nam mà cha tôi là trưởng đoàn, đứng lên phản đối.
(link)

Cái giá của tình bạn đó thật là đắt. Ông còn chưa mở mắt ra sao?



Người ta hãi bố ông lắm rồi, chỉ muốn quên đi cái thời kỳ tăm tối ấy. Như ông đã viết:
Thiếu, đói... chỉ là yếu tố rất nhỏ trong 2 chữ KHÓ KHĂN đó.
(link)


Và như ông đã thấy: 

Những gì mà hôm qua cha tôi từng tâm đắc như "xây dựng cấp huyện" và "tinh thần làm chủ tập thể" mà hôm nay không ai nhắc lại, 

Đừng có mà vẽ vời:
Cổ phần hóa thực chất là đang làm chủ tập thể. 
(link)
Chỉ giỏi chơi chữ mà thôi. Một đằng người ta biết tiền của người ta là của người ta ; một đằng không biết tiền của ai là của ai. Thực chất là khác nhau chứ hả?


Dân bây giờ vẫn khổ lắm, nhưng xin ông đừng có xỏ xiên lãnh đạo bằng cách mỵ dân:
“Dân còn biết phẫn nộ, là phúc của dân tộc vẫn còn”
(link)
Nói như thế tức là rủa dân tộc này vô phúc dưới thời của bố ông, vì thời ấy cả nước đói đứt hơi mà không ai dám phẫn nộ.


Lạ quá, lúc này tìm được một người còn thương nhớ Lê Duẩn cũng đã rất khó:

Thực ra bạn bè, đồng chí của cha tôi cũng không còn bao nhiêu.
(link)
Chính vì thế mà Lê Kiên Thành mới phải đứng ra làm thay công việc lẽ ra bọn cựu thần phải thường xuyên làm. Nhưng thôi, đó là phận làm con ; chúng tôi không dám chê. Chúng tôi chỉ chân thành khuyên ông nên ngừng lại, đừng có bô bô khoe mình là con nhà Lê Duẩn nữa:
Cháu nói thật với chú, đối với cháu không có cái danh nào cao hơn cháu là con của ba cháu. Cháu mà làm đến thứ trưởng, bộ trưởng chẳng hạn thì đến khi cháu chết đi, người ta cũng chỉ nói là "con ông Duẩn" thôi chứ không nhắc đến tên cháu đâu.
(link)

Sẽ đến ngày ông cầu mong đổi họ thay tên để sống cho yên thân. Ngày ấy không còn xa đâu.



Thursday, 15 May 2014

Thử cắt dán báo Nhân Dân và Quân Đội Nhân Dân


Kết quả thành ra thế này:

(TTXVN) Trong không khí cả nước hân hoan chào mừng ba ngày lễ lớn Giải Phóng Hoàn Toàn Miền Nam, Thống Nhất Đất Nước

30-4, Quốc Tế Lao Động 1-5 và Chiến Thắng Điện Biên Chấn Động Địa Cầu 7-5, Trung Quốc đã ngang nhiên điều hàng chục máy bay và tàu chiến đi theo bảo vệ giàn khoan nước sâu HD-981 hạ đặt trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Hành động này cực kỳ nguy hiểm, trái với nhận thức chung của lãnh đạo hai nước, gây tổn hại sâu sắc tới tình hữu nghị mà các nhà cách mạng tiền bối và nhân dân Việt Trung đã dày công vun đắp, đồng thời gia tăng bất ổn, khủng hoảng niềm tin trong khu vực, tạo điều kiện cho kẻ địch đánh phá bằng chiến lược diễn biến hòa bình, không phù hợp với xu hướng của thế giới ngày nay là ổn định để phát triển. Đảng, Nhà Nước, Quân Đội và nhân dân Việt Nam cực lực phản đối việc này, yêu cầu Trung Quốc dừng ngay các hoạt động bất hợp pháp, rút giàn khoan và tàu hộ tống ra khỏi vùng biển chưa từng có tranh chấp, kiên quyết không để tái diễn các hành động tương tự, không tạo tiền lệ xấu, tuân thủ nghiêm túc luật pháp quốc tế. 


Trong bối cảnh quốc tế phức tạp như hiện nay, xây dựng lòng tin chiến lược là nhu cầu khẩn thiết để bảo đảm an toàn và an ninh thế giới, để giải quyết các mâu thuẫn liên quan đến chủ quyền của các nước ở Biển Đông. Muốn vậy trước hết, các nước trong đó có Trung Quốc phải chấp hành và tuân thủ các nguyên tắc ứng xử đã được thỏa thuận. Trong quan hệ với Đảng Cộng sản và nhân dân
Trung Quốc, quan điểm trước sau như một của Đảng và Nhà nước ta là tôn trọng, bảo vệ và phát triển quan hệ hữu nghị truyền thống 
giữa hai Đảng và hai dân tộc. Đối với những vấn đề tranh chấp còn tồn tại về Biển Đông, hai Đảng, hai Nhà nước cũng đã thống nhất giải quyết theo “Thỏa thuận những nguyên tắc chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển”, do hai Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Hồ
Cẩm Đào ký trong dịp đồng chí Nguyễn Phú Trọng thăm Trung Quốc vào tháng 10-2011. Trong đó, Văn kiện ghi: “Lấy đại cục làm trọng, xuất phát từ tầm cao chiến lược và toàn cục, dưới sự chỉ đạo của phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, gác lại quá khứ, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, để giải quyết các tranh chấp về chủ quyền giữa hai quốc gia. Đồng thời, trên tinh thần “tôn trọng đầy đủ chứng cứ pháp lý và xem xét các yếu tố liên quan khác như lịch sử… với thái độ xây dựng, cố gắng mở rộng nhận thức chung, thu hẹp bất đồng, không ngừng thúc đẩy tiến trình 
đàm phán. Căn cứ chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982" để tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài cho các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông.

Lúc này hơn lúc nào hết, toàn Đảng, toàn quân, toàn dân cần tỉnh táo, kiên quyết không mắc mưu địch chia rẽ, quyết tâm đoàn kết
xung quanh ban chấp hành trung ương Đảng, đội tiên phong ưu tú của giai cấp công nhân, phát huy trí tuệ tập thể và chủ nghĩa anh hùng cách mạng, giương cao ngọn cờ vẻ vang của Đảng, tiến lên giành những thắng lợi mới, vì độc lập, tự do, vì chủ nghĩa xã hội và lương tri của loài người. Cùng với các chiến sĩ cảnh sát biển đang đấu tranh với bạn nơi đầu sóng ngọn gió, cán bộ và nhân dân cả nước hãy dấy lên một phong trào hành động sôi  nổi thi đua lập công dâng Bác nhân kỷ niệm 124 năm Ngày Sinh của Người. Đó chính là góp phần thiết thực bảo vệ đất nước bằng cách vận dụng sáng tạo đúng đắn tư tưởng Hồ Chí Minh trong vấn đề biển đảo.

Wednesday, 14 May 2014

Quanh năm hân hoan là báo Nhân Dân


Ngoài biển tàu ta quần nhau với tàu giặc mấy ngày rồi.
Chiều tối 13-05 Bình Dương và Đồng Nai lửa cháy ngùn ngụt, cướp phá tràn lan, binh lính di chuyển rầm rập.
Sáng ra báo Nhân Dân hân hoan viết:
TTXVN - Trong không khí cả nước hướng về kỷ niệm 124 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19-5-1890 - 19-5-2014), ngày 13-5, tại Phủ Chủ tịch, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã gặp mặt 70 đại biểu điển hình tiên tiến trong học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, tỉnh Hà Giang về báo công tại Thủ đô Hà Nội.
(Chủ tịch nước Trương Tấn Sang gặp mặt Đoàn đại biểu điển hình tiên tiến trong học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, tỉnh Hà Giang)

Cả nước còn lòng dạ nào để hướng về ngày sinh của Bác nữa? Chỉ giỏi ngồi tưởng tượng.